
Người nuôi để bán tổ giống mỗi năm tách vài lần. Với họ thì thùng không phải nơi đàn ở mà là thứ phải sẵn sàng đúng lúc — và đó là một yêu cầu khác hẳn người nuôi vài thùng cho vui.
Nghe đơn giản nhưng đây là thứ quyết định nhiều nhất.
Cả vườn cùng một cỡ thì nắp, chân, khay thu keo và tấm che thay lẫn nhau được. Một cái nắp hỏng thì lấy nắp dự phòng lắp vào, không phải đóng riêng.
Và khi bán tổ, người mua hỏi cỡ nào thì trả lời được một con số cho mọi tổ.
Vườn mỗi thùng một cỡ thì mỗi lần sửa là một lần đo lại — và sau vài năm thì đó là gánh nặng thật.
Đàn muốn tách thì không báo trước. Và thùng mới đóng thì không dùng được ngay — phải để ngoài trời cho bay mùi gỗ và co ngót xong.
Đàn vào thùng còn nặng mùi thì dễ bỏ đi.
Nên người nhân đàn thường xuyên phải đóng dần quanh năm, không phải đóng khi cần. Mỗi khi rảnh thì thêm một cái, để đó cho nó ổn định.
Tỷ lệ mà nhiều người dùng: cứ mấy thùng đang nuôi thì có vài thùng trống nằm chờ. Con số cụ thể tuỳ nhịp tách của vườn mình — và chỉ biết được sau khi có sổ ghi vài mùa.
Nhân đàn thường xuyên thì sau vài mùa là không nhớ nổi tổ nào tách từ đàn nào, ngày nào.
Mà đó đúng là câu người mua nào cũng hỏi: tổ này tách bao lâu rồi?
Đánh số lên nắp ngay khi thùng còn trống, trước khi nó lẫn với những cái khác. Viết bằng thứ không phai, hoặc khắc nhẹ vào gỗ — đừng dán giấy vì mưa là bong.
Và đánh số theo thùng chứ đừng theo đàn. Đàn thì đến rồi đi, cái thùng thì đứng yên một chỗ — lấy cái đứng yên làm mốc thì dễ theo dõi hơn.
Nếu thay nắp thì nhớ chuyển số sang nắp mới, không thì cả sổ lệch.
Đàn mới tách quân còn ít, nên thùng quá rộng thì chúng khó giữ nhiệt và khó gác cửa trước kiến.
Có hai hướng, và mỗi hướng một cái giá:
Dùng thùng nhỏ hơn cho đàn mới tách rồi chuyển sau. Đàn con dễ ổn định hơn, nhưng chuyển là việc động vào tổ — gỡ khối tổ dính vào vách bằng keo thì gần như chắc chắn vỡ bọng mật.
Dùng một cỡ vừa phải cho tất cả. Đàn mới tách hơi chật vật lúc đầu nhưng không bao giờ phải chuyển.
Phần lớn người nhân đàn chọn hướng thứ hai — vì cái giá của việc chuyển đàn cao hơn cái lợi của thùng vừa vặn, và đồng cỡ thì mọi thứ khác đều dễ hơn.
| Yêu cầu | Người nuôi vài thùng | Người nhân đàn thường xuyên |
|---|---|---|
| Đồng cỡ | Nên | Gần như bắt buộc |
| Thùng trống nằm chờ | Một cái | Vài cái, đóng dần quanh năm |
| Đánh số | Nên | Bắt buộc — người mua hỏi tuổi tổ |
| Cỡ cho đàn mới tách | Tuỳ | Cùng cỡ, tránh phải chuyển |
| Khay thu keo | Nên có | Có sẵn ở mọi thùng |
| Bộ phận dự phòng | Không cần | Nắp và chân dự phòng |
Nắp dự phòng. Nắp là bộ phận hỏng trước nhất vì chịu nắng mưa nhiều nhất — và thay nắp thì không phải động tới đàn. Có sẵn vài cái thì sửa trong năm phút.
Giá kê dự phòng. Chân mục trước thân vì tiếp đất. Giá rời thì thay được mà không phải bỏ cả thùng.
Hai thứ này rẻ, chiếm ít chỗ, và biến việc «thùng hỏng» từ chuyện phải chuyển đàn thành chuyện thay một bộ phận.
Đây là thứ phân biệt người làm lâu dài với người làm theo đợt.
Hong gỗ là bước không rút ngắn được. Ai đóng thùng theo nhu cầu thì lúc nào cũng phải chọn giữa nhanh và tốt — và chọn nhanh thì vài tháng sau thùng nứt, hở khe, nắp cong.
Xếp ván có kê thanh ngang giữa các lớp, để chỗ râm thoáng gió, che mưa, kê cao khỏi mặt đất. Cứ có gỗ thì hong, không chờ tới lúc cần.
Không có con số chuẩn — phụ thuộc nhịp tách của vườn mình, mà nhịp đó chỉ biết được sau khi ghi chép vài mùa. Bắt đầu với vài cái rồi điều chỉnh.
Rẻ hơn về gỗ và công, nhưng rủi ro là sai gì thì sai cả loạt. Và phải có đủ gỗ đã hong — đóng loạt bằng gỗ chưa khô thì cả loạt nứt.
Vài tháng tới một năm thì tốt. Nhiều năm thì cũng xuống cấp — nên kiểm thùng trống cùng lúc với thùng đang dùng, sau mỗi mùa mưa.
Nên, ngay khi đóng xong. Đợi tới lúc dùng mới đánh thì dễ trùng số với thùng cũ, và sổ thì lẫn lộn.
Thường là vậy, vì sang tổ qua thùng khác là gỡ khối tổ dính vào vách. Nên tính tiền thùng vào giá, và đó cũng là lý do người nhân đàn cần đóng thùng đều đặn.
Sân trường, vườn cộng đồng, quán có khách. Ong dú không đốt nên khả thi — nhưng có bốn thứ phải làm mà vườn nhà không cần.
Người bán tổ giống gửi đi tỉnh thì thùng phải chịu được một thứ mà thùng nuôi tại chỗ không bao giờ gặp: bị nhấc lên, đặt xuống và rung liên tục.
Mục đích khác thì thùng nên khác. Người nhắm vào keo ong cần thứ mà người lấy mật không quan tâm: chỗ cho đàn trét keo và chỗ lấy ra được sạch.
Ai nuôi ong dú cũng muốn nhìn vào bên trong. Cửa kính là câu trả lời hiển nhiên, và cũng là câu trả lời làm đàn tốn nhiều công nhất.
Cùng một đàn ong, nhưng người muốn ngắm, người muốn lấy mật đều đặn và người muốn nhân đàn bán tổ giống cần ba cái thùng khác nhau. Đóng sai kiểu thì
Tất cả về cái thùng nuôi ong dú — kích thước, loại gỗ, cách tự đóng, chỗ đặt, cách sửa khi hỏng và mua ở đâu cho đáng tiền.