
Ai nuôi ong dú rồi cũng có lúc muốn nhìn vào bên trong. Không phải để kiểm tra — chỉ để xem. Nhất là nhà có trẻ con.
Cửa kính là câu trả lời hiển nhiên. Và nó cũng là câu trả lời làm đàn tốn nhiều công nhất.
Tổ ong dú trong tự nhiên nằm trong hốc kín — hốc cây, hốc đá, hốc tường. Bên trong tối hoàn toàn, và đàn cần như vậy.
Một mặt kính là một lỗ ánh sáng. Với đàn đó là khiếm khuyết của cái nhà, và nó xử lý theo cách nó xử lý mọi khiếm khuyết: trám lại bằng keo.
Thường sau vài tuần là mặt kính phủ một lớp nâu sẫm, nhìn không thấy gì nữa. Và trong mấy tuần đó, keo dùng để trám kính là keo đàn phải đi kiếm nhựa cây về — tức là công thật, không phải chuyện nhỏ.
Người nuôi thấy kính bị che thì cạo sạch để nhìn tiếp. Đàn trám lại. Vòng lặp đó kéo dài bao lâu thì đàn chậm lớn bấy lâu.
Giải pháp mà nhiều người nuôi dùng, và nó đơn giản tới mức dễ bỏ qua: làm cửa quan sát có nắp gỗ che, đóng thường xuyên, chỉ mở lúc xem.
Nắp gỗ đóng lại thì bên trong tối như bình thường. Đàn không coi đó là lỗ sáng nên không trám — hoặc trám ít hơn hẳn.
Vài chi tiết đáng chú ý khi làm:
Cửa nhỏ thôi. Một ô vừa đủ nhìn, không phải cả một mặt. Diện tích kính càng lớn thì dù có che vẫn càng nhiều mối ghép và càng dễ hở.
Kính phải phẳng với mặt trong. Nhô vào hay thụt ra đều tạo gờ, và gờ là chỗ đàn trám.
Nắp che phải khít. Hở thì ánh sáng lọt vào và mình quay lại vấn đề cũ.
Mở ít thôi. Mỗi lần mở là một lần đàn thấy sáng. Xem vài phút rồi đóng, đừng để mở cả buổi.
Nếu thật sự muốn xem thường xuyên thì đừng làm trên thùng sản xuất. Làm một thùng riêng với một đàn phụ — không phải đàn tốt nhất.
Lý do thẳng thắn: đàn trong thùng ngắm sẽ chậm hơn đàn trong thùng kín, dù có che nắp cẩn thận tới đâu. Chấp nhận điều đó cho một đàn thì được; áp lên đàn chủ lực thì không đáng.
Và một thùng riêng cho phép đặt nó ở chỗ tiện xem — ngang tầm mắt, gần chỗ ngồi, dưới hiên nơi hay qua lại — thay vì phải chọn chỗ tốt nhất cho đàn.
Phần này đáng nói vì nhiều người bỏ qua và đi thẳng tới chuyện làm kính.
Cửa tổ nói được rất nhiều. Ngồi nhìn ống sáp ở cửa vài phút mỗi ngày thì thấy: dòng ong ra vào lúc nào dày lúc nào thưa, con nào mang phấn về, lính canh đứng trong ống, và chiều tối đàn bịt cửa lại ra sao.
Sau bốn tuần quan sát thì tự biết thế nào là bình thường với chính đàn của mình — và biết cái bình thường mới là điều kiện để nhận ra cái bất thường. Đây là thứ cửa kính không dạy được, vì nhìn vào trong chỉ thấy một khối lộn xộn đứng yên.
Với trẻ con thì cửa tổ còn hấp dẫn hơn: có chuyển động, có con mang phấn màu vàng ở chân, có lúc hai con gặp nhau ở miệng ống.
| Cách | Đàn trả giá | Xem được gì |
|---|---|---|
| Nhìn cửa tổ | Không | Hoạt động hằng ngày, nhịp của đàn |
| Cửa quan sát có nắp che | Ít, nếu che kín và mở ít | Cấu trúc tổ, bọng mật |
| Cửa kính không che | Nhiều — đàn trám liên tục | Vài tuần rồi cũng không thấy gì |
| Mở nắp xem | Vỡ mối keo mỗi lần | Toàn bộ — nhưng chỉ nên khi có việc |
Đây là lý do phổ biến nhất khiến người ta muốn thùng ngắm, và cũng là lý do chính đáng — ong dú không đốt được nên trẻ đứng sát cửa tổ hoàn toàn an toàn.
Vài việc làm cho đáng:
Đặt thùng ngang tầm mắt trẻ hoặc thấp hơn chút, để trẻ xem được mà không phải leo trèo.
Dạy một ranh giới đơn giản: nhìn thì được, gõ vào thùng thì không. Không phải vì nguy hiểm mà vì làm đàn khó chịu — và đó là bài học tốt về việc tôn trọng một sinh vật khác.
Cho trẻ xem cửa tổ trước, cửa kính sau. Phần lớn trẻ thấy dòng ong ra vào thú vị hơn là nhìn một khối tổ đứng yên.
Nhiều nhà nuôi ong dú nói rằng cái được lớn nhất không phải mật mà là trẻ trong nhà quen với việc có một đàn côn trùng sống ngay đó và không sợ. Thùng ngắm chỉ là một cách; đứng cạnh cửa tổ mỗi sáng cũng đủ.
Kính tốt hơn vì không xước và không ám mùi. Nhựa trong thì nhẹ hơn nhưng dễ xước mờ, và một số loại có mùi — mà mùi lạ trong khoang tổ là thứ ong dú rất nhạy.
Được, nhưng nên hạn chế. Mỗi lần cạo là một lần đàn phải làm lại. Nếu định xem thường xuyên thì thay vì cạo đi cạo lại, nên làm nắp che tử tế để đàn thôi coi đó là lỗ sáng.
Soi nhanh vài giây thì không sao, nhưng soi lâu hoặc thường xuyên thì làm đàn khó chịu. Và ánh sáng mạnh chiếu vào có thể khiến đàn phản ứng bằng cách thu hẹp cửa tổ — tức là thêm việc cho nó.
Có nơi làm, nhưng nên kiểm đúng những thứ kiểm với thùng thường: bề dày vách, gờ nắp, mặt trong để mộc. Thùng ngắm bán sẵn hay chú trọng phần nhìn mà nhẹ phần còn lại — và phần còn lại mới là thứ nuôi đàn.
Có, nhưng thường ít hơn đàn trong thùng kín cùng điều kiện, vì nó tốn công cho việc trám và bị động nhiều hơn. Nên coi thùng ngắm là thùng để xem, và đừng tính nó vào phần sản lượng.
Mục đích khác thì thùng nên khác. Người nhắm vào keo ong cần thứ mà người lấy mật không quan tâm: chỗ cho đàn trét keo và chỗ lấy ra được sạch.
Cùng một đàn ong, nhưng người muốn ngắm, người muốn lấy mật đều đặn và người muốn nhân đàn bán tổ giống cần ba cái thùng khác nhau. Đóng sai kiểu thì
Tất cả về cái thùng nuôi ong dú — kích thước, loại gỗ, cách tự đóng, chỗ đặt, cách sửa khi hỏng và mua ở đâu cho đáng tiền.