
Việc rẻ nhất trong nghề này và cũng bị bỏ qua nhiều nhất: đi một vòng xem lại các thùng sau mỗi mùa.
Mười phút mỗi năm, không cần mở thùng, và nó bắt được vấn đề lúc còn sửa được thay vì lúc đã mất đàn.
Sau mùa mưa là mốc quan trọng nhất — đó là lúc ẩm đã làm xong việc của nó và dấu vết hiện ra rõ.
Trước mùa nắng gắt là mốc thứ hai, để kịp dựng che nắng.
Chọn ngày khô ráo và làm vào lúc trời mát. Đây là việc nhìn từ ngoài nên không làm phiền đàn, nhưng vẫn đừng đứng chắn trước cửa tổ.
1. Ấn thử vào vách và chân. Dùng móng tay hoặc đầu tua vít ấn vào vài chỗ, nhất là gần chân và mặt hay bị mưa tạt.
Lún xuống mềm là gỗ đã mục — khác với bạc màu. Bạc màu chỉ là lớp mặt bị nắng mưa làm xám, gỗ bên dưới vẫn chắc, và đó là bình thường.
2. Nhìn dưới đáy có mùn gỗ mịn không. Mùn mịn rơi xuống hoặc lỗ nhỏ li ti trên mặt ván là dấu hiệu mối hoặc mọt.
Đây là thứ phải xử lý ngay, vì nó lây sang các thùng gỗ khác trong vườn.
3. Đếm vết nứt trên từng tấm. Một vết thì trám được. Ba bốn vết trên cùng một tấm nghĩa là ván đang tách theo thớ — trám hết cũng sẽ nứt chỗ mới.
4. Xem nắp còn đậy khít không. Nắp cong thì mưa hắt vào. Nắp là bộ phận hỏng trước nhất vì nó chịu nắng mưa nhiều nhất — nhưng cũng là bộ phận thay dễ nhất, không phải động tới đàn.
5. Kiểm bát nước chống kiến. Còn nước không, và có gì bắc cầu sang thùng không — cỏ mọc cao, cành cây vươn tới, dây leo, lá rơi vắt ngang. Một ngọn cỏ chạm chân thùng là cả hệ thống vô dụng.
6. Nhìn lại che nắng và chỗ đặt. Tán cây có thưa đi không, tấm che có bị gió thổi lệch không. Và đứng ở đó vào buổi chiều — nắng chiều có thể đã đổi hướng theo mùa.
| Nhìn | Bình thường | Phải làm gì |
|---|---|---|
| Ấn vào vách | Bạc màu, gỗ còn chắc | Lún mềm — tính chuyện thay thùng |
| Dưới đáy | Sạch | Mùn gỗ mịn — mối mọt, xử lý ngay |
| Vết nứt | Một vết, trám được | Nhiều vết cùng tấm — ván đang tách |
| Nắp | Đậy khít | Cong — đóng nắp mới |
| Bát nước | Đầy, không có cầu nối | Cạn hoặc có cỏ chạm — sửa ngay |
| Che nắng | Còn che được buổi chiều | Tán thưa, tấm lệch — dựng lại |
Ba việc nhỏ, làm cùng lúc thì không tốn thêm thời gian:
Dọn cỏ và lá mục quanh gốc giá. Kiến làm tổ trong đống lá mục rồi từ đó tìm lên.
Thay nước bát chống kiến. Trùng luôn với việc kiểm xem nó có cạn không.
Ghi vào sổ. Thùng nào có gì, đã sửa gì. Sau vài mùa thì thấy được thùng nào hay hỏng và vị trí nào hay có vấn đề — thông tin đó quyết định chỗ đặt cho những thùng sau.
Đây là chỗ hay quên hẳn.
Thùng dự phòng để không vẫn mục, vẫn bị mối. Nếu thùng dự phòng đã hỏng mà mình không biết thì nó không còn là dự phòng nữa — và điều đó chỉ lộ ra đúng lúc cần gấp: khi đàn đủ mạnh để tách, hoặc khi một thùng đang dùng hỏng bất ngờ.
Nhân tiện kiểm luôn: chúng có bị chồng sát nhau không (mặt tiếp xúc không thoáng là chỗ mối thích), và có bị dùng làm chỗ chứa đồ không — chứa gì vào đó là cách nhanh nhất để thùng nhiễm mùi.
Đừng mở nắp thùng đang có đàn. Toàn bộ sáu thứ ở trên đều nhìn được từ ngoài. Mở nắp là làm gián đoạn cả một dây chuyền bên trong, và đàn phải trét lại rồi ổn định lại.
Đừng xoay hoặc xê dịch thùng để nhìn cho tiện. Cúi xuống nhìn thì được, nhấc lên thì không.
Đừng cạy cái ống sáp ở cửa tổ dù thấy nó bám bẩn. Đó là cửa nhà do đàn tự xây.
Thùng trống thì bỏ xa hẳn hoặc đốt, đừng để lại trong vườn. Thùng đang có đàn thì phải chuyển đàn sang thùng khác — và việc đó nên nhờ người có kinh nghiệm làm cùng lần đầu, vì tổ dính vào vách bằng keo.
Không bắt buộc. Nếu quét thì quét mặt ngoài bằng thứ không mùi hắc, và để khô hoàn toàn — nhưng với thùng đang có đàn thì mùi là vấn đề, nên nhiều người chọn để nguyên.
Hai lần — sau mùa mưa và trước mùa nắng gắt — là đủ cho phần thùng. Nhưng việc nhìn cửa tổ và nhìn chân thùng thì nên thành thói quen hằng tuần, vì kiến không chờ tới mùa.
Vá tạm cho qua mùa rồi thay khi trời khô. Chuyển đàn giữa mùa mưa là tệ nhất — đàn vừa bị động vừa không ra ngoài kiếm ăn được để hồi lại.
Càng ít càng dễ ghi, và cũng càng dễ nghĩ là không cần. Nhưng sau vài mùa thì sổ cho biết vị trí nào trong vườn hay có vấn đề — đó là thứ trí nhớ không giữ được.
Mở ra thấy thùng trống. Việc đầu tiên không phải dọn — mà là tìm cho ra vì sao, vì nguyên nhân thường nằm ở chỗ đặt chứ không ở cái thùng.
Sửa thì rẻ, nhưng mỗi lần sửa là một lần động vào đàn. Có ba dấu hiệu nói rằng cái thùng đó nên nghỉ.
Phần lớn ca mốc bắt đầu từ một chỗ dột nhỏ mà chủ không biết, và nó chỉ lộ ra sau cả tháng mưa. Mười phút kiểm trước mùa đáng giá hơn mọi cách chữa.
Kiến là thứ giết đàn ong dú nhiều hơn mọi nguyên nhân khác cộng lại. Và cách chống phổ biến nhất — bôi mỡ vào chân kê — là cách hỏng nhanh nhất.
Ba hỏng hóc thường gặp nhất ở thùng nuôi ong dú, xếp theo mức độ cứu được. Trong đó có một thứ gần như không chữa nổi, và cố chữa thì mất luôn đàn sau
Tất cả về cái thùng nuôi ong dú — kích thước, loại gỗ, cách tự đóng, chỗ đặt, cách sửa khi hỏng và mua ở đâu cho đáng tiền.