
Thêm thùng thì thêm đàn. Nhưng nguồn hoa quanh đó không tăng theo — và có một mức mà quá đó thì càng thêm càng kém.
Điều khó là mức đó không giống nhau ở hai vườn, nên không có con số đưa ra được. Nhưng có cách đọc ra nó.
Đây là chỗ hay nhầm. Người ta tính theo mét vuông đất nhà mình, trong khi đàn ong đi kiếm ăn trong cả một vùng quanh chỗ đặt thùng — gồm vườn hàng xóm, bờ ruộng, bụi cây ven đường.
Nên một vườn nhỏ nằm giữa vùng vườn tạp nhiều cây nuôi được nhiều đàn hơn một vườn rộng nằm giữa vùng độc canh.
Và ngược lại: người hàng xóm cũng nuôi ong thì hai bên chia chung một nguồn, dù mỗi nhà đều thấy vườn mình còn rộng.
Không cần đếm gì, chỉ cần nhìn ra ba thứ:
Thêm thùng mà tổng không tăng. Đây là dấu hiệu rõ nhất. Vườn có tám đàn thu được gần bằng lúc có năm đàn, nghĩa là năm đàn đã dùng hết phần nguồn có thể dùng — ba đàn thêm chỉ chia lại cùng một chỗ.
Muốn thấy điều này thì phải có ghi chép. Không ghi thì mỗi năm một cảm giác, không so được.
Đàn nào cũng tầm tầm, không đàn nào bật lên. Vườn đủ nguồn thì có vài đàn nổi trội hẳn. Vườn thiếu nguồn thì tất cả đều trung bình như nhau — vì chẳng đàn nào có dư để mạnh lên.
Tách đàn xong cả mẹ lẫn con đều đuối. Bình thường tách từ đàn mạnh thì cả hai bên hồi lại được. Nếu năm nào tách cũng ra hai đàn yếu thì vấn đề không ở kỹ thuật tách mà ở nguồn.
| Nhìn thấy | Nghĩa là |
|---|---|
| Thêm thùng, tổng thu không tăng | Đã tới mức của vùng |
| Đàn nào cũng tầm tầm | Không đàn nào có dư để bật lên |
| Tách xong cả hai bên đều đuối | Thiếu nguồn, không phải lỗi kỹ thuật |
| Vài đàn nổi trội hẳn | Vùng còn dư nguồn |
| Đàn lên đều qua nhiều mùa | Còn chỗ để thêm thùng |
Số lượng là một chuyện, đặt thế nào là chuyện khác — và đặt sai thì ít thùng cũng có vấn đề.
Đừng xếp thành hàng đều nhau, cửa cùng hướng. Ong về nhầm tổ, và nhầm thì bị đàn kia đuổi. Với đàn yếu thì việc bị quấy liên tục là gánh nặng thật.
Quay cửa khác hướng nhau và đặt cách nhau. Nếu vườn chật thì ít nhất cũng cho mỗi thùng một dấu hiệu nhận biết khác nhau ở gần cửa — một vệt màu, một vị trí cao thấp khác.
Mỗi thùng một giá riêng. Đặt chung một giá dài thì rung động truyền sang nhau, và kiến lên được một thùng là lên được cả dãy.
Rải ra nhiều chỗ trong vườn thay vì dồn một góc. Vừa phân tán rủi ro — một góc bị kiến hoặc bị nắng thì không mất hết — vừa cho các đàn ít va chạm hơn.
Tăng từ từ và quan sát. Thêm một hai thùng mỗi năm rồi xem tổng thu có nhích lên không. Nhích thì còn chỗ; đứng yên thì dừng.
Trồng thêm cây có hoa nở lệch mùa nhau. Đây là cách duy nhất thật sự nới được giới hạn, thay vì chia nhỏ cái đang có. Hoa nhỏ, cây bụi, cây gia vị — không cần cây hoa lớn.
Đặt ở hai nơi khác nhau. Nếu có mảnh đất khác cách xa hẳn thì đó là vùng hoa khác. Nhiều người nuôi làm vậy khi vườn nhà đã đầy.
Và một điều đáng nghĩ: ít đàn khoẻ hơn nhiều đàn đuối. Đàn khoẻ cho mật đều, tách được, và bán tổ được giá. Đàn đuối thì không làm được gì trong ba việc đó, mà vẫn chiếm chỗ và vẫn tốn công.
Nói chuyện với nhau là hơn. Hai bên biết tổng số đàn trong vùng thì cùng quyết được nên dừng ở đâu — và cả hai cùng có lợi, vì đàn khoẻ ở cả hai vườn hơn là đàn đuối ở cả hai.
Mùa rộ thì vùng nào cũng đủ, nhưng giới hạn thật nằm ở mùa ít hoa — đó mới là lúc các đàn chia nhau phần thiếu. Tính theo mùa xấu chứ đừng tính theo mùa tốt.
Rủi ro chung cho cả vườn thì đặt gần hay xa cũng có, nhưng đặt rải ra thì khi có chuyện ở một chỗ mình còn phần còn lại. Đó là lý do chính để rải, hơn cả chuyện nguồn hoa.
Vẫn đặt được, chỉ cần mỗi thùng một giá riêng, cửa quay khác hướng và có dấu hiệu nhận biết khác nhau. Nhưng nên giữ số lượng khiêm tốn hơn so với vườn rải được.
Vài năm, và chỉ biết được nếu có ghi chép mỗi năm thu bao nhiêu với bao nhiêu đàn. Không có con số của chính vườn mình thì mọi ước lượng đều là đoán.
Phần lớn hướng dẫn nói nên đặt ở đâu. Bài này nói chỗ không nên — vì người mới thường chọn đúng những chỗ đó, và đều có lý do hợp lý.
Người ta hay hỏi hướng đông hay hướng nam. Thực ra hướng la bàn ít quan trọng hơn ba thứ trước mặt cửa tổ.
Vườn cây nghe như chỗ lý tưởng, và phần lớn là vậy. Nhưng có ba chỗ trong vườn mà đặt thùng vào là hỏng, và một thứ nguy hiểm hơn cả ba.
Ban công là chỗ đặt thùng phổ biến nhất ở thành phố, và cũng là chỗ có nhiều ràng buộc nhất. Ba thứ quyết định làm được hay không, và không thứ nào là
Chỗ đặt quyết định nhiều hơn cái thùng và nhiều hơn kỹ thuật chăm. Đàn ì ạch cả năm không lên quân thì tám phần là do chỗ đặt, chứ không phải do cách
Tất cả về cái thùng nuôi ong dú — kích thước, loại gỗ, cách tự đóng, chỗ đặt, cách sửa khi hỏng và mua ở đâu cho đáng tiền.