
Thùng hai tầng là thứ người nuôi ong dú nào cũng nghe tới, và phần lớn người mới muốn làm ngay. Nhưng nó giải quyết đúng một vấn đề, và nếu vấn đề đó chưa xuất hiện thì nó chỉ thêm rắc rối.
Tổ ong dú không có bánh tổ phẳng như ong mật. Bọng mật hình quả trứng và ô ấu trùng nằm lẫn trong cùng một khối, gắn vào nhau và gắn vào vách bằng keo.
Hệ quả: trong thùng một khoang, lấy mật nghĩa là mở nguyên cái thùng, chọc từng bọng, và không tránh được việc động vào vùng ấu trùng bên dưới. Mỗi lần như vậy đàn mất cả tuần để gắn lại các mối keo bị vỡ.
Người nuôi một hai đàn để chơi thì một năm lấy mật một lần, chịu được. Người lấy mật thành việc thường xuyên thì mỗi lần lấy là một lần đẩy đàn lùi lại, và cái đó cộng dồn.
Thùng hai tầng tách phần mật lên trên, ngăn với tầng dưới bằng một tấm có lỗ cho ong qua lại. Đàn tích mật lên tầng trên; lấy thì nhấc tầng trên ra. Vùng ấu trùng bên dưới gần như không bị đụng tới.
Một mặt ghép thêm, tức một đường khe nằm ngang giữa hai khoang.
Đây là vị trí khó làm kín nhất trong cả cái thùng, vì nó phải tháo ra lắp vào được nên không dán chết. Và nó nằm đúng chỗ đàn qua lại nhiều nhất, nên đàn sẽ trám keo liên tục.
Ghép ẩu thì thùng hai tầng tệ hơn thùng một khoang đóng cẩn thận — đàn tốn phần lớn sức vào việc vá cái khe đó thay vì đẻ và tích mật. Người nuôi nhìn vào chỉ thấy đàn mãi không lên quân, và thường đổ lỗi cho chỗ đặt.
Ba điều kiện, nên có đủ cả ba:
Đã nuôi vài mùa. Đủ để biết đàn của mình lên xuống thế nào trong năm, và đủ tay nghề để ghép khít.
Đàn mạnh đều. Đàn yếu vào thùng hai tầng thì không lên nổi tầng trên, và khoảng trống phía trên thành gánh nặng phải sưởi và phải canh.
Lấy mật là việc thường xuyên. Nếu một năm chỉ lấy một lần thì phần lợi không bù được phần rủi ro thêm.
Thiếu một trong ba thì thùng một khoang đóng cẩn thận vẫn là lựa chọn tốt hơn.
Gờ, không phải mặt phẳng. Đây là điều quan trọng nhất. Hai tầng không được chỉ là hai cái hộp chồng lên nhau bằng hai mặt phẳng — dù bào phẳng cỡ nào, gỗ cong theo mùa là hở. Phải có gờ: tầng trên thụt xuống lọt vào lòng tầng dưới, hoặc tầng dưới nhô lên ôm lấy tầng trên.
Bào cả hai mặt cùng lúc. Kê hai tầng đúng vị trí rồi bào chung, thay vì bào riêng từng cái rồi mới ghép thử. Cách này cho hai mặt khớp nhau chứ không chỉ phẳng riêng lẻ.
Đánh dấu chiều. Hai tầng chỉ khít ở đúng một cách đặt. Đánh dấu một mặt để lần nào lắp lại cũng đúng chiều — không đánh dấu thì vài lần sau sẽ lắp ngược mà không nhớ.
Kiểm bằng đèn. Lắp hai tầng vào nhau, mang ra chỗ tối, rọi đèn từ ngoài vào và nhìn dọc đường ghép. Chỗ nào lọt sáng là chỗ đó có khe — đàn sẽ tìm ra tất cả trong tuần đầu, phát hiện trước thì rẻ hơn.
Đây là chi tiết hay bị làm sai vì người ta đem cách nghĩ của ong mật sang.
Với ong mật có tấm chắn chúa mắt lưới tính toán để ong thợ qua được còn ong chúa thì không. Với ong dú thì không cần thứ đó — chúa ong dú không đi lang thang lên tầng mật như vậy, và đàn tự phân vùng theo cách của nó.
Tấm ngăn ở đây chỉ cần là một tấm gỗ mỏng khoét vài lỗ cho ong qua lại. Lỗ quá nhiều thì mất tác dụng phân vùng; quá ít thì tắc nghẽn. Nhiều người làm vài lỗ tròn cỡ ngón tay rải đều, rồi để đàn tự điều chỉnh bằng keo — nó sẽ bít bớt hoặc mở rộng theo ý nó.
Có người làm, nhưng nên biết rõ mình đang làm gì.
Mỗi tầng thêm là một mặt ghép thêm, một khe thêm, và một khối khí thêm phải sưởi. Với đàn ong dú chỉ vài trăm tới vài nghìn con thì ba tầng là quá rộng trừ khi đàn đã rất mạnh qua nhiều năm.
Đàn trung bình cho vào thùng ba tầng sẽ co về tầng dưới và dành phần lớn sức để bít khoảng trống phía trên — đúng cái lỗi "thùng rộng quá" mà người ta hay mắc với thùng một khoang, chỉ là ở dạng khác.
| Một khoang | Hai tầng | Ba tầng | |
|---|---|---|---|
| Số mặt ghép phải làm kín | Chỉ nắp | Nắp + 1 đường ngang | Nắp + 2 đường ngang |
| Lấy mật | Mở nguyên thùng | Nhấc tầng trên | Nhấc tầng trên |
| Hợp với đàn | Mọi mức | Đàn mạnh đều | Đàn rất mạnh, nhiều năm |
| Người mới tự đóng | Nên | Sau vài mùa | Không nên |
Đừng chuyển. Đây là lỗi hay gặp khi người nuôi vừa đóng xong cái thùng hai tầng và muốn dùng ngay.
Cấu trúc tổ gắn vào vách thùng cũ bằng keo — gỡ ra là vỡ bọng mật và vỡ vùng ấu trùng, đàn mất nhiều tuần dựng lại và có ca bỏ đi.
Cách đúng là chờ đàn chia rồi cho tổ mới vào thùng hai tầng. Đàn con dựng nhà từ đầu trong cái thùng đó, và nó sẽ dùng cả hai tầng theo đúng cách mình muốn.
Tính bằng mùa chứ không bằng tuần. Đàn phải đủ đông và đủ mạnh mới mở rộng lên trên, nên khá lâu chỉ dùng tầng dưới — đó là bình thường, không phải dấu hiệu thùng sai. Sốt ruột mở ra xem nhiều lần mới là thứ làm chậm chuyện đó.
Thường thấp hơn. Tầng dưới chứa vùng ấu trùng và phần lớn cấu trúc nên cần thể tích lớn hơn; tầng trên chỉ chứa bọng mật. Tầng trên quá cao thì thành khoảng trống đàn phải bít.
Nên, và nên làm nhanh. Để thùng hở lâu là mời kiến và làm đàn mất nhiệt. Lấy mật vào lúc mát, làm gọn, đặt tầng trên về đúng chiều rồi để đàn yên vài ngày.
Chỉ khi thùng cũ được thiết kế sẵn cho việc đó — tức miệng thùng có gờ khớp. Chắp vá một tầng lên cái thùng không tính trước thì đường ghép sẽ hở, và như đã nói, khe ở đúng vị trí đó là khe tệ nhất.
Đó là đàn tự nói rằng nó chưa cần tầng trên, hoặc lỗ đặt sai chỗ. Không nên cạy ra bắt nó mở lại — cứ để yên, khi đàn đủ mạnh nó sẽ tự mở. Nếu sau nhiều mùa vẫn vậy thì xem lại sức đàn trước khi xem lại cái thùng.
Cửa tổ là chi tiết nhỏ nhất của cái thùng và cũng là chi tiết người mới làm sai nhiều nhất — kể cả sai theo kiểu tự tay phá đi công trình phòng thủ củ
Người mới hỏi kích thước thùng nuôi ong dú và mong một con số. Con số có thật, nhưng nếu không hiểu vì sao lại là con số đó thì đóng đúng kích thước v
Tất cả về cái thùng nuôi ong dú — kích thước, loại gỗ, cách tự đóng, chỗ đặt, cách sửa khi hỏng và mua ở đâu cho đáng tiền.