
Một cái thùng ong có sáu mặt. Năm mặt dán chết được, ghép khít một lần rồi thôi. Riêng cái nắp thì phải mở ra đóng vào.
Hệ quả: mọi khe hở đáng kể của một cái thùng ong đều tập trung ở đúng chỗ đó. Và vì thế cái nắp quyết định chất lượng cả cái thùng nhiều hơn bất kỳ chi tiết nào khác.
Cách nhanh nhất để làm nắp là cắt một tấm gỗ đúng kích thước miệng thùng rồi đặt lên. Phần lớn thợ sẽ làm vậy nếu không nói gì, vì đó là cách hợp lý với mọi món đồ gỗ khác.
Vấn đề là gỗ cong theo mùa. Khô thì co, ẩm thì nở, và tấm gỗ mỏng thì cong theo thớ. Một tấm phẳng dù bào phẳng tới đâu, sau một mùa mưa nắng là vênh — và lúc đó nó chỉ chạm miệng thùng ở vài điểm.
Khe ở nắp không giống khe ở vách. Nó nằm ngay trên đỉnh, nơi nước mưa tạt vào chảy thẳng xuống, và là đường ngắn nhất cho kiến.
Nắp thụt xuống lọt vào lòng thùng. Mặt dưới nắp có một gờ nhỏ nhô ra, vừa khít lòng thùng, thụt xuống một đoạn. Nắp không xê dịch được, và dù có cong chút thì phần gờ vẫn nằm trong lòng thùng nên không hở thành đường thẳng.
Thân thùng nhô lên ôm lấy nắp. Ngược lại — miệng thùng có gờ cao hơn, nắp đặt lọt vào trong đó. Kiểu này che mưa tốt hơn vì nước chảy ra ngoài thay vì tụ ở mép nắp.
Cả hai đều chạy được. Kiểu thứ hai nhỉnh hơn về chống mưa; kiểu thứ nhất dễ làm hơn với dụng cụ tay.
Điều quan trọng không phải chọn kiểu nào mà là có gờ — chứ không phải hai mặt phẳng úp vào nhau.
Không cần máy phay. Cách đơn giản nhất: ghép hai lớp.
Lớp trên là tấm nắp đúng kích thước ngoài của thùng. Lớp dưới là một tấm nhỏ hơn, đúng bằng lòng thùng, dán hoặc vít vào giữa mặt dưới của lớp trên.
Lớp dưới chính là cái gờ. Nó thụt vào lòng thùng và giữ nắp không xê dịch.
Việc khó duy nhất là cắt lớp dưới cho vừa — vừa khít chứ không chặt, vì chặt quá thì mùa ẩm gỗ nở là không đậy được. Cắt hơi rộng rồi bào dần cho tới lúc đặt vào nhẹ tay mà không lắc.
Một: gỗ làm nắp nên dày như vách. Nắp mỏng cong nhanh hơn hẳn, và nó cũng là mặt hứng nắng trực tiếp nhiều nhất — nắp mỏng thì buổi trưa nhiệt truyền xuống rất nhanh.
Hai: đừng bào nhẵn mặt dưới nắp. Cùng lý do với mặt trong thùng — mặt hơi ráp thì keo của đàn bám tốt hơn. Đàn sẽ trám quanh mép nắp, và đó là chuyện bình thường.
Ba: làm chỗ cầm. Một cái gờ nhỏ hoặc một cái rãnh ở mép để cạy nắp lên. Không có thì mỗi lần mở phải nạy lưỡi dao vào mép, và làm mãi thì mép nắp sứt.
Đây là chỗ hay lẫn.
Nắp là mặt kín của khoang tổ — nó phải khít, và nó tiếp xúc với bên trong.
Mái che là thứ nằm trên nắp, che mưa nắng, không tiếp xúc với khoang. Nó có thể làm bằng bất cứ gì kể cả tôn hay ván ép — những thứ không được dùng làm nắp.
Nhiều thùng gộp hai thứ làm một bằng cách làm nắp có mái dốc. Được, nhưng nên nhớ chức năng vẫn là hai: phần khít và phần che.
Mái che rời có một cái tiện: hỏng thì thay riêng, không phải động vào nắp — mà nắp mới thì đàn phải trám lại từ đầu.
Ba phép thử, làm trong vài phút:
Đậy rồi xoay nhẹ. Xê dịch dễ quá nghĩa là gờ chưa đủ.
Rọi đèn trong phòng tối. Để đèn pin trong thùng, đậy nắp, nhìn từ ngoài dọc theo đường mép. Chỗ nào lọt sáng là chỗ đó có khe. Đàn ong sẽ tìm ra tất cả trong tuần đầu; phát hiện trước thì sửa được ngay.
Đặt nắp lên rồi ấn từng góc. Góc nào bập bênh là nắp đã cong hoặc miệng thùng không phẳng.
Chuyện thường gặp, và may là đây là hỏng hóc nhẹ nhất trong các loại hỏng của thùng ong — vì sửa được mà không động tới bên trong.
Cách đơn giản nhất: làm nắp mới theo đúng kích thước thân thùng, giữ nguyên phần còn lại. Thay vào chập tối, đặt nhẹ, rồi để đàn yên vài ngày.
Không nên cố nắn tấm cong — gỗ đã cong theo thớ thì nắn lại rồi vẫn cong tiếp, và trong lúc đó đàn phải trám khe.
| Chi tiết | Nên | Đừng |
|---|---|---|
| Kiểu nắp | Có gờ — thụt vào hoặc được ôm lấy | Tấm phẳng đặt lên miệng thùng |
| Độ khít của gờ | Vừa khít, đặt vào nhẹ tay | Chặt quá — mùa ẩm không đậy được |
| Bề dày | Dày như vách | Mỏng cho nhẹ |
| Mặt dưới | Để ráp | Bào nhẵn bóng |
| Chỗ cầm | Có gờ hoặc rãnh để cạy | Không có, mỗi lần mở phải nạy mép |
| Mái che | Rời, thay được mà không động nắp | Gộp làm một rồi hỏng phải thay cả |
Dùng một lưỡi mỏng cứng luồn vào mép rồi nạy đều quanh viền, đừng cạy một chỗ. Vỡ vài mối keo ở mép là bình thường và đàn gắn lại trong vài ngày — đó là cái giá của mỗi lần mở thùng, và cũng là lý do chỉ nên mở khi có việc.
Không cần với thùng đặt chỗ khuất gió. Nếu đặt nơi gió mạnh như sân thượng thì nên có cách giữ — nhưng dùng vật nặng đè lên hoặc dây buộc ngoài, đừng bắt vít xuyên nắp vì mỗi lỗ vít là một đường cho ẩm.
Được nhưng kém hơn một tấm liền, vì mỗi mối ghép là một đường khe tiềm tàng và các mảnh co giãn khác nhau. Nếu buộc phải ghép thì ghép theo cùng chiều thớ và dán kỹ, rồi làm gờ ở lớp dưới để che đường ghép.
Hai: mép nắp và đường ghép giữa hai tầng. Đường thứ hai còn khó hơn vì nó nằm ngang giữa khoang và là chỗ đàn qua lại nhiều nhất — đó là lý do thùng hai tầng ghép ẩu tệ hơn thùng một khoang đóng cẩn thận.
Nhìn mép nắp từ ngoài xem đàn có trám keo dày bất thường ở một đoạn không — đàn trám nhiều ở đâu thì chỗ đó hở. Và sau mưa thì nhìn xem có vệt nước chảy vào theo đường mép không.
Gỗ nhà cũ tháo ra thường tốt hơn gỗ mua mới. Nhưng trong đống gỗ tận dụng có vài thứ hại đàn mà nhìn không ra, và một thứ thì gần như luôn nên bỏ.
Đóng một cái hộp gỗ thì ai cũng làm được. Đóng một cái hộp KHÍT thì khó hơn nhiều, và khít mới là thứ quyết định đàn ong ở lại hay bỏ đi.
Tất cả về cái thùng nuôi ong dú — kích thước, loại gỗ, cách tự đóng, chỗ đặt, cách sửa khi hỏng và mua ở đâu cho đáng tiền.